Tôi bắt đầu bằng việc chạm khắc gỗ, tạo nên các bức điêu khắc bằng gỗ mang dáng vẻ cổ điển truyền thống, những món đồ hay được đặt trên bệ cao. Sau nhiều năm, tôi đã khám phá toàn diện về cái cây, bản thân nó đã là một loại nguyên liệu – vậy mà trong suốt một thời gian dài, tôi chỉ nhìn thấy một đống thân cây vô hồn đứng đó, nhưng giờ đây tôi cuối cùng đã có thể nhận ra bản chất thực sự của một cái cây trong khi nó vẫn còn xanh. Vài năm trước tình cờ tôi phát hiện rằng những tác phẩm điêu khắc gỗ của mình trở nên khác biệt khi bị nhúng vào nước. Trong khi một phần nổi, một phần chìm dưới mặt nước, vậy mà vẫn có thể dễ dàng nhìn thấy được. Hiện tượng khúc xạ ánh sáng xảy ra ngay tại mực nước, và dường như hình dạng của các bức điêu khắc cũng bị khúc xạ như vậy.
Thêm vào đó, tôi tái khám phá ra một điều: Có một truyền thống thả bè gỗ để vẫn chuyển các cây thân gỗ qua các con lạch và song, thậm chí đi một khoảng cách rất xa. Thuật ngữ tiếng Anh gọi là “vận tải đường thuỷ”. Và nếu tôi muốn truyền đạt lại câu nói này một cách tự do, thì nó có nghĩa là “miếng gỗ sinh ra từ dòng nước”. Thông qua việc chụp lại hình ảnh các bức điêu khắc gỗ trôi nổi (“miếng bè thả trôi”) bên dưới mực nước, các khúc xạ quang học và phản chiếu ánh sáng này trở nên hữu hình hơn. Vì thế, tôi bắt đầu nhìn nhận và trân trọng dòng nước như là một “nghệ thuật” để sáng tạo cùng.
Việc đó tạo cảm hứng giúp tôi “nhìn được qua vai của thiên nhiên”. Tận dụng cả cái nóng và lạnh như cái đục của một nhà điêu khắc. Thậm chí có cả một điểm bội ba, nơi mà tỉ lệ áp lực và nhiệt độ giao nhau theo cách mà nước là chất lỏng, chất rắn (băng) và thể khí (hơi nước/sương mù) cùng một lúc – hoặc là gần như vậy!
Tất cả những trải nghiệm này đã tạo một sức ảnh hưởng đến dự án giSCHt của tôi: Tôi đã dùng một máy làm sạch nước nóng cao áp xịt lên cây anh đào chết rất nhiều lần ở mức nhiệt độ dưới 0, đó là hiện tượng đóng băng vĩnh viễn. Toàn bộ kết cấu của cái cây hoàn toàn bị bao phủ bởi nhiều lớp băng đá cứng rắn.